“Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi

Mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng

Con người ấy không hề giống như ta vẫn biết

Trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực
và ta quặn đau…

Đừng trách

Nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu

Khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác

Nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước

Nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước

Nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết

Phải một lần được gieo xuống

Trong gió mưa…

Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa

Làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng

Ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận

Nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác

Như một niềm vui…

Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?”

(Đừng trách – Nguyễn Phong Việt)

Bạn đã từng dùng gần hết những năm tháng thanh xuân để yêu, để thứ tha, để chờ đợi một người nhưng đến cuối cùng người nắm tay anh ấy đi vào lễ đường lại là một cô gái khác? Tôi luôn tự hỏi những cặp tình nhân lâu năm, những người đã từng yêu nhau 5 năm, 7 năm, 10 năm…

Vào một sáng thức giấc, thình lình nhận ra đối phương không còn yêu nhiều như người ta vẫn hứa, họ sẽ phải làm gì? Dùng ngần ấy kỉ niệm của ngần ấy năm tháng đã qua để thốt lên hai tiếng “đừng đi” hay bình thản buông tay?

Nếu bỗng một ngày bạn thức giấc và nhận ra người nằm bên cạnh mình xa lạ biết chừng nào, nếu bỗng một ngày bạn ôm một người đã từng rất thương nhưng trong lòng trống rỗng, bạn có thể làm gì cho người ấy bây giờ?

Hãy cho nhau một khoảng lặng giữa cuộc tình, để cả hai có thể thanh thản nhìn lên bầu trời và tự hỏi: “Mình có thật sự cần nhau trong cuộc đời này không?”. Có những quyết định bồng bột mà cả cuộc đời này chúng ta sẽ phải trả giá, nhưng nếu ngay cả can đảm nhìn thẳng vào lòng mình cũng không có thì liệu có xứng đáng được hạnh phúc không?

Nguyễn Nhật Ánh từng viết: “Lỗi lầm của con tim là loại lỗi lầm đáng tha thứ nhất trong các loại lỗi lầm mà con người mắc phải”. Tình yêu là một biến số không ai có thể lý giải, yêu hay hết yêu là chuyện của con tim, chuyện của chúng ta khi sống trong tình yêu là thành thật với mình và với người, bởi lẽ người đã dùng ngần ấy thanh xuân để đi cùng ta đó xứng đáng được biết sự thật lòng ta, vào những phút sau cùng của cuộc tình.

Thật buồn khi tình yêu không kết thúc từ hai phía, khi lòng mình vẫn thiết tha còn lòng người thì nguội lạnh, rồi bạn sẽ làm gì khi bỗng một ngày cái người bạn đặt hết tâm tư lẫn tuổi trẻ để yêu vùng vằng bước vội?

Hẳn chúng ta sẽ rất đau, hẳn âm thanh của tiếng bước chân rời đi ấy sẽ ám ảnh bạn cả cuộc đời, hẳn những yêu thương ấm áp ngày hôm qua sẽ như vết dao cứa vào tâm can bạn, khiến bạn đau đến tưởng chừng như chết đi được. Nhưng rồi bạn cũng không chết được, thời gian qua đi, mọi thứ trở thành một vết sẹo, nó có thể lành đi nhưng không bao giờ mất đi.
Nếu bỗng một ngày tình yêu tan vỡ, mình mong bạn hiểu rằng người ra đi hay người ở lại cũng đều sẽ có những tổn thương không thể nào tránh khỏi. Chúng mình làm gì đây để đối diện với sự vô thường của đời, của tình?

Phải can đảm, can đảm để thành thật với lòng mình, can đảm để vượt lên trên mọi đỗ vỡ. Trong lòng mỗi người đều sẽ có những vết sẹo nhưng nếu chúng ta can đảm nhìn lên bầu trời trong xanh ngoài kia, ít nhất trong một vài giây nào đó, chúng ta sẽ thấy lòng mình bình yên và biết đâu trong khoảnh khắc ấy, ta quên đi mình đã từng đau thế nào.

Và rồi chúng ta sẽ lại yêu, sẽ lại tin rằng trên đời này còn có một người bước đến và cho ta thấy rằng để có được hạnh phúc hôm nay những đau khổ mà ta phải đánh đổi trước đó là hoàn toàn xứng đáng.