“Chẳng còn gì dành cho người nữa đâu ngoài thứ tình yêu vẫn ngày đêm kêu gào nhưng chẳng thể vượt qua nỗi những rào cản, em vẫn yêu nhưng sợ hãi cũng nhiều…”

Người có biết ngày dài rồi nắng tắt, tôi chỉ mong ngóng một hình bóng từ người, cái gì gọi là yêu mê muội, cái gì gọi là mù quáng… tôi không biết, chỉ biết rằng trái tim này thuộc về người, dẫu ngoài kia còn muôn ngàn sóng gió, dẫu trái ngang giăng trăm lối đi về, tôi cũng chỉ biết một điều chỉ cần một lời nói từ người tôi không còn là tôi nữa…

Có tình yêu nào mà không một lần xót xa đau đớn, có giới hạn nào mà không mang bao tiếc nuối, dẫu không bao giờ có được, vẫn một lần muốn tìm về, vẫn một lần được sống với chính mình rồi thôi… Tình yêu có lí lẽ riêng của nó, làm sao định nghĩa được chúng ta đã cho nhau bao nhiêu, bao nhiêu là đủ, một chút cũng thừa…

Đã bao lâu rồi từ ngày người rời đi, bao lâu rồi tôi tuyệt vọng biết mấy, vậy mà chỉ một lời hỏi thăm từ người thôi… thứ tình cảm trong tôi lại manh nha bùng lên dữ dội… Tôi ghét mình như thế lắm người ạ, ghét vô cùng… Mà nào có phải tôi đã quên người đâu, bao lâu rồi nhỉ, bao lâu rồi tôi vẫn không nguôi nhớ về người, bao lâu rồi nghĩ về người tôi vẫn không ngừng rơi nước mắt… Người hỏi thăm, tôi vui lắm, cảm thấy lòng tự trọng của mình được xoa dịu đi đôi chút nhưng tôi có ngờ đâu, con tim mình lại loạn nhịp thế này… Yêu… làm sao để bớt yêu…

Cuộc đời là những gặp gỡ để chia ly, sau những cuộc chia ly đó, người ta vẫn phải sống và phải sống một cách rất bình thường, nỗi đau ai cũng phải trải qua, trải qua để trưởng thành, để biết chấp nhận… nhưng mà sống thì vẫn phải sống thôi, đi qua bao nhiêu gương mặt đó, liệu có phải tất cả họ đều mãn nguyện, chí ít là an yên… Chắc không đâu, cuộc đời mà, mặt nạ đối mặt với cuộc đời thì nhiều lắm, nhưng sâu thẳm hơn một chút ai cũng có những nỗi buồn cần phải giữ gìn… Không phải họ không muốn buông bỏ, mà là không thể buông bỏ được, nó như thứ keo kết dính, rong ruổi theo mãi bên đời như một vết sẹo thời gian…

Cái thuở dại khờ nông nổi ấy…

Rong ruổi theo ta suốt một đời…

Có lẽ là vậy người ạ, em không trông cũng không mong gì nữa, em hiểu giữa chúng ta là khoảng cách rất xa vời, em đã một lần giơ tay níu lấy, đường đầy gai nhọn nên em cũng trầy xước khá nhiều, đau đớn cũng nhiều, ngộ nhận cũng nhiều… Và cuối cùng chắc chắn phải hiểu ra nhiều điều nữa… chẳng còn gì dành cho người nữa đâu ngoài thứ tình yêu vẫn ngày đêm kêu gào nhưng chẳng thể vượt qua nỗi những rào cản, em vẫn yêu nhưng sợ hãi cũng nhiều…

Chúng ta luôn hiểu thế nào là không đành lòng, không đành lòng để lại tự dưa mình vào vòng quay luẩn quẩn đó nữa sao, không đành lòng thì người cũng có hiểu không hay chỉ một mình ta thương xót… Có những ngày dường như mọi thứ đã đạt đến mức không thể… muốn nhắn một dòng “Em nhớ người”… nhưng cuối cùng lại xóa đi, dù sao cũng thỏa chút nỗi nhớ…